
Bức Thư Gửi Ai.
- Đoàn Việt Anh
- May 28, 2021
- 1 min read
Anh à. Đến tối, em lại tự chìm mình vào nỗi cô đơn. Sáng chẳng vậy sao? Có chứ, nhưng có lẽ, mặt trời là bạn em, cậu ấy sưởi ấm em. Nhưng mặt trăng lại khác, cô ấy là tri kỷ. Em biết chuyện mình sẽ chẳng thể nào có một kết cục tốt đẹp vì ngay từ đầu, em cũng chỉ là một sự lựa chọn yếu mềm từ anh. Em hay dễ bị ngủi lòng trước những lời mật ngọt của những gã trăng hoa. Anh cũng vậy, đã đến, cho em một vài điều nhỏ bé rồi ra đi với một núi hy vọng từ nơi em. Em luôn là người chờ anh, mãi vậy. Anh bảo mình còn nhiều công việc. Em thì lại nghĩ mình thật bận rộn chẳng đủ thời gian để dành cho anh. Mình quen nhau được bao lâu rồi anh nhỉ? Em không dám đếm đâu vì họ nói rằng yêu mà đếm sẽ không bền. Những ngày kỷ niệm em chẳng dám đòi anh bất kể một điều gì, chỉ mong anh dành thời gian cho em. Thật quý giá. Em mệt rồi, mắt tịt lại, em ngủ đây. Anh ngủ ngon. Thương, anh!
(Bức thư gửi ai thứ năm)



Comments